Ngôi nhà Bình yên

http://ngoinhabinhyen.vn


Nhiều chị em phụ nữ tự tin hơn sau khi đến Ngôi nhà bình yên

Bạo lực gia đình và mua bán phụ nữ đang là một thứ "nạn” gây hậu quả nặng nề đối với cuộc sống của nhiều phụ nữ. Nhưng may mắn thay, có một ngôi nhà được xây lên để trở thành mái ấm giúp cho những người phụ nữ đáng thương ấy vượt qua tháng ngày giông bão. Ngôi nhà bình yên (Trung tâm Phụ nữ và phát triển, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam) là một trong những ngôi nhà như vậy.

Những lát cắt đau thương

Thời gian có thể xóa nhòa tất cả, có thể làm lành những vết thương trên những cơ thể bầm dập, tím tái nhưng vết thương lòng thì khó có thể nguôi ngoai. Dưới mái nhà bình yên, những câu chuyện được kể lại đã khiến nhiều người phải rưng rưng nước mắt.

Bà Lê Phương Thúy - Trưởng phòng Tư vấn và Hỗ trợ phát triển (Trung tâm Phụ nữ và phát triển) cho biết: Chính trong lúc tuyệt vọng nhất, những nạn nhân bị bạo hành đã được Hội phụ nữ xã giới thiệu đến Ngôi nhà bình yên. Có rất nhiều người đã tự tìm đến Ngôi nhà bình yên, nhưng đó phần lớn là những người ở TP. Hà Nội, hoặc một số tỉnh lân cận. Để có thể giúp đỡ được nhiều chị em hơn nữa, một số Hội phụ nữ ở các tỉnh cũng đã có những hỗ trợ ban đầu như tài trợ kinh phí đi lại, giúp chị em có thể tìm đến được ngôi nhà bình yên.

nby1

Cán bộ nhân viên và các thành viên “Ngôi nhà bình yên” tập huấn sống sáng tạo.

Cháu Thương, (tên nhân vật đã được thay đổi) chia sẻ: Bố cháu uống rất nhiều rượu và khi say thì hay đánh mẹ, có ngày đánh 3,4 lần. Nhiều lần mẹ bị đánh không đứng dậy được, có lần mẹ phải bỏ trốn sang nhà hàng xóm, bố tìm không thấy thì chửi người ta. Từ đấy, hàng xóm không ai đến can nữa. Có nhiều lúc bố đánh cả các con khi không vừa ý.

Ở một góc khác, cháu Hà nói trong nước mắt: Có một người quen của mẹ cho mẹ số điện thoại của một ông người Mông ở Hà Giang. Mẹ và ông này gọi điện thoại cho nhau, hai người thích nhau. Ba tháng sau mẹ mang cháu trốn sang Hà Giang lấy ông ý, bỏ lại 4 đứa em cho bố. Nhưng ở chung với bố mới ở Hà Giang cháu sợ lắm! Đã mấy lần ông ấy bảo cháu ngủ với ông ấy, đẻ cho ông ấy một đứa con gái, một đứa con trai nhưng cháu nhất định không đồng ý. Cháu cũng không dám nói cho mẹ biết.

Khác với Hà, Thương, tuổi thơ của chị An trôi qua phẳng lặng và cuộc hôn nhân giống như một sự sắp đặt an lành của số phận. Nhưng có ai ngờ, từ khi kết hôn (năm 1995) cuộc sống gia đình thường xuyên mâu thuẫn. "Chồng tôi là người luôn cho mình quyền được chửi, đánh vợ. Ông ấy cho rằng chồng không phải làm gì mà được chiều chuộng, chăm sóc như Vua con…Sai lầm của tôi là quá chiều chồng và làm việc quên mình mà không dám đòi hỏi gì cho bản thân. Vợ không làm như ý thì chửi. Cờ bạc thua thì cay cú đập phá. Thua hơn nữa thì kiếm cớ đánh đuổi vợ. Khi vợ có bầu thì đánh đuổi về nhà ngoại. Hàng xóm khen vợ ngoan cũng là một lý do để vợ ăn đòn. Mùa đông, nửa đêm dựng vợ dậy chửi, chửi chán đuổi ra vỉa hè vì tại vợ không làm ra nhiều tiền để chồng là đại gia, để chồng có xe ô tô đi uống rượu bia và đi đánh gà chọi…”, chị An kể lại trong nỗi chua xót.

Ái ngại bạo lực vòng tròn

Số liệu báo cáo từ Phòng tham vấn - Ngôi nhà bình yên thuộc Trung tâm Phụ nữ và Phát triển đã chỉ ra rằng, phụ nữ bị bạo lực thường phải trải qua nhiều loại hình bạo lực chồng chéo và phải chịu những tác động tiêu cực cả về sức khỏe thể chất và tinh thần.

Bà Lê Phương Thúy, Trưởng phòng Tư vấn và Hỗ trợ phát triển cho biết: Phụ nữ bị bạo lực có ở tất cả các nghề, thành phần tuy nhiên qua tìm hiểu những thành viên của Ngôi nhà bình yên, một mô hình mở ra nhằm giúp đỡ những người bị bạo hành cho thấy, 49,4% người tạm trú ở trung tâm bị bạo lực làm nghề tự do, 4,3% không đi làm nên rất thiếu thông tin, kỹ năng và khó kêu gọi sự hỗ trợ. Bên cạnh đó, 52% bị bạo lực từ 1-5 năm. Đây là giai đoạn mới kết hôn, hay xảy ra xung đột trong tổ chức cuộc sống gia đình. 25% bị bạo lực từ 5 -10 năm do không có tiếng nói chung, nhưng lại bị ràng buộc bằng hôn nhân hợp pháp.

Theo bà Thúy đáng chú ý, có đến 84% người tạm trú có đăng ký kết hôn bị cả 3 hình thức bạo lực cao nhất mà vẫn cam chịu vì lý do bảo vệ hôn nhân, vì tương lai các con, thiếu khả năng độc lập tài chính và người chồng dùng con gây áp lực. " Kết quả thời gian bị bạo lực càng kéo dài, nạn nhân càng cảm thấy mình vô giá trị. 13% người bị bạo lực trên 10 năm khi được hỏi đều tự đổ lỗi cho bản thân và công nhận họ tự đánh giá thấp bản thân mình. Đáng ngại hơn, diễn ra hiệu ứng Boomerăng nghĩa là bạo lực vòng tròn, trẻ em chứng kiến cảnh bạo lực trong gia đình sẽ "lây” từ bố mẹ, dễ sa chân vào các tệ nạn xã hội”, bà Thúy nhận định.

Mong một bến đỗ bình yên

Trở lại với Ngôi nhà bình yên sau những câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt, chúng tôi hiểu, ở họ vẫn ánh lên niềm hy vọng. Họ bảo, họ vẫn là người may mắn khi được "tạm trú” trong căn nhà này. Nói như chị An, sau khi được sống trong ngôi nhà này, được các cán bộ ở đây tham vấn, chị đã nhận thức được rằng, nhẫn nhục, chịu đựng không phải là tốt, ly hôn để con cái có cuộc sống tốt đẹp hơn cũng không có gì là xấu. Với chị, kết thúc cuộc hôn nhân đầy bất hạnh, giờ đây hai con của chị đều tự tin, học tốt, không còn căm ghét bố. Bản thân chị sau những năm dài lầm lũi đã tự tin đứng nói trước mọi người.

Theo bác sĩ Nguyễn Ngọc Quyết, Giám đốc Trung tâm tư vấn chăm sóc sức khỏe phụ nữ - Bệnh viện Đức Giang (Hà Nội), vai trò của cộng đồng, chính quyền và các ban ngành, đoàn thể trong việc can thiệp, hỗ trợ nạn nhân bị bạo lực giới hiện nay vẫn còn hời hợt. "Hệ lụy của việc can thiệp, giải quyết "dở dang” không mang lại lợi ích gì cho xã hội. Cái cần cho chị em phụ nữ chính là một điểm đến để chị em có thể tin cậy khi bị bạo hành”, ông Quyết nhận định.

Biết bao người phụ nữ vẫn lầm lũi trong bóng tối của cuộc đời mà vẫn chưa tìm được ánh sáng? Biết bao bé gái mang sự tổn thương lòng ghê gớm đang thèm khát một mái nhà êm ấm, không bạo lực, không bạo hành, không xâm hại tình dục? Con số này hẳn là rất nhiều, nhưng ngôi nhà bình yên thì hiện chỉ có Hà Nội.

Tác giả bài viết: Viên Chi

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
CHUNG TAY CÙNG CHÚNG TÔI